DANH MỤC

LIÊN KẾT ỨNG DỤNG

LIÊN KẾT WEBSITE

Trang nhất » Tin Tức » TRANG THƠ

Chúc mừng 20-10

MỘT BÀI HỌC QUÝ

Thứ tư - 28/11/2018 09:22 | Số lượt xem: 10
Năm 2001 tôi ra trường, tôi được phân công về dạy học ở Trường Tiểu học Cẩm Lĩnh. Cuộc sống của người dân quanh năm vất vả vẫn không thoát khỏi cái đói, cái nghèo nhưng các em học sinh vẫn ham học. Năm đầu tiên ra trường tôi được phân công chủ nhiệm lớp 5A ( một lớp học có nhiều học sinh nghịch ngợm và chất lượng khảo sát đầu năm thấp). Câu chuyện của tôi bắt đầu khi có một cậu học trò mới chuyển đến. Em có cái tên rất ấn tượng là Công Minh.
Năm học mới đã bước sang tháng thứ hai thì Công Minh từ trường Tiểu học Cẩm Lộc chuyển đến lớp tôi. Buổi học đầu tiên có mặt em, tôi bực lắm, bởi em ngồi trong lớp hay nghịch phá, lầm lì, chọc ghẹo các bạn xung quanh  và  không chịu nghe cô giáo giảng bài. Khi các bạn làm bài tập thì em ngồi chơi. Tôi nghĩ đây là trường hợp học sinh cá biệt rồi. Tôi xem học bạ của em thì thấy cô giáo lớp 1,2,3 phê: “Em siêng năng, ngoan ngoãn. Học lực xếp loại giỏi”. Lớp 4, cô giáo chủ nhiệm phê: “Em không chú ý học bài và thường hay nghỉ học”. Tôi đã đặt câu hỏi về em rất nhiều và tìm mọi cách để hiểu về em, đã có nhiều biện pháp giáo dục em nhưng em vẫn không tiến bộ.
     Tháng Một năm ấy, Đội quy định đóng tiền kế hoạch nhỏ, mỗi em 5 ngàn đồng. Tôi giao em Khánh Linh (lớp phó) thu tiền để nộp cho cô Tổng phụ trách Đội. Lúc ra chơi vào học,  khi tôi bước vào lớp thấy Khánh Linh rưng rưng nước mắt : “ Thưa cô : Bạn nào trong lớp lấy 100 ngàn đồng tiền kế hoạch nhỏ của lớp rồi ạ! Bây giờ cháu không biết lấy tiền đâu để trả cho lớp ? ”.
      Bỗng em Thái Sơn dưới lớp đứng dậy nói to:
      -Thưa cô ,giờ ra chơi tất cả các bạn đều ra sân , chỉ có bạn Công Minh là ở lại lớp ạ!
        Cả lớp xì xào và mọi ánh mắt đều dồn về phía em Công Minh. “Đúng đấy cô ạ !Bạn Công Minh chứ ai vào đây nữa”. Ai cũng  nghi ngờ và bảo là Công Minh lấy tiền của lớp. Lúc đó tôi cũng chưa tin điều đó. Tôi hỏi cả lớp: có bạn nào thấy bạn Công Minh lấy tiền của bạn  Linh không ? Cả lớp  lặng lẽ. Một vài HS xì xào: Lúc nãy chỉ có Công Minh ở lại lớp thôi, chắc là bạn ấy lấy?? Thế là tự nhiên tôi cũng  nghi ngờ em Công Minh lấy  tiền mà không chịu nhận vì thấy em ngồi lặng lẽ không nói gì. Thế là, tôi đi xuống chỗ em ngồi, gắt gỏng hỏi:
   - Công Minh, nếu em lỡ lấy tiền của bạn thì hãy trả lại cho bạn. Cô sẽ tha thứ cho em.
  Công Minh ấp úng trả lời:  Nhưng em không lấy ạ!
     Minh chưa dứt lời thì cả lớp ồ lên “Bạn Minh lấy đó cô ạ !”. Nỗi nghi ngờ trong tôi càng lớn.  Lúc này tôi thấy bực mình và  quát to: Sao em hư hỏng thế? Lấy tiền của lớp mà lúc nãy cô hỏi lại không chịu nhận?
       Nhưng em  vẫn một mực kiên quyết : em không lấy .
 Mọi ánh mắt của cả lớp đổ dồn vào Công Minh. Một cái gì uất nghẹn ở cổ. Không kìm được bản thân,  sẵn cây thước trong tay tôi đã vụt cho em 3  cái vào tay
-  Em bướng quá. Cuối buổi em ở lại cùng tôi  lên văn phòng.
 Không khí trong phòng học ngột ngạt, cả lớp im phăng phắc. Bỗng Công Minh đứng lên, hai mắt đỏ hoe  và giọng rung rung:
     - Thưa cô! Em lấy tiền nhưng em đưa về nhà rồi ạ.
Vừa lúc ấy, tiếng trốn báo hiệu giờ tan học vang lên. Tôi nói Công Minh em về nhà lấy tiền trả cho bạn.
           Nhưng có điều lạ là sau lần ấy, Công Minh bỏ học nhiều hơn và hầu như em không chú tâm học hành gì cả , em xa lánh mọi người, xa lánh cả tôi, với thái độ lầm lì và đến lớp em không còn hồn nhiên như trước nữa . Rồi em vắng  học cả  ngày cuối tuần.  Tiết sinh hoạt lớp hôm đó, tôi đang nhận xét  về học sinh trong lớp thì  đột nhiên Hà Vy, một cô học trò giỏi ở dưới lớp nhẹ nhàng bước lên nói:
     - Thưa cô, em xin lỗi cô, mình xin lỗi cả lớp, mình xin lỗi bạn Công Minh. Thời gian qua mình đã làm một việc không tốt. Mình đã lấy tiền kế hoạch nhỏ của lớp  đế mua bút máy. Bây giờ mình đã biết sai, đã đổ oan cho bạn Minh.
      Lại một lần nữa lớp học tôi trầm lặng hẳn khác với không khí hôm trước. Còn tôi lúc này đây, một cảm giác ân hận, hụt hẫng tràn ngập trong tôi, nhìn xuống chỗ ngồi hàng ngày của Công Minh trống vắng. Tôi ân hận lắm. Tôi không ngờ Vy một học sinh ngoan ngoãn, học giỏi lại lấy tiền của lớp; còn Công Minh trong mắt tôi là một học sinh cá biệt lại nhận điều mình không làm. Mắt tôi ngấn lệ, giá như  mình  bình tĩnh hơn một tí, giá như  mình tìm hiểu vấn đề sâu hơn, giá như mình tin vào học sinh,  bao nhiêu điều “giá như ...” cứ hiện ra trong đầu tôi. Tôi thấy mình thật hồ đồ, nông nổi.  Chiều hôm đó, tôi tìm   đến nhà em . Khi thấy tôi, em lễ phép mời tôi vào nhà uống nước.
      Tôi hỏi:  Sao em không lấy tiền của lớp mà em vẫn nhận là lấy?
 Minh trả lời :
        - Vì hôm ấy em rất sợ cô . Sợ phải lên văn phòng...
     Và tôi còn biết số tiền em trả cho lớp là tiền em đi bắt giam bán để sau mỗi buổi học.  Một cảm giác ân hận trào dâng từ tận đáy lòng mình .Tôi ôm em vào lòng và nói:
  - Cô xin lỗi em. Cô không nên nghĩ em như vậy. Cô đã làm tổn thương em. Ngày mai em trở lại lớp học với cô nhé !
    Trong buổi học đầu tiên Minh trở lại lớp. Tôi đã xin lỗi em Minh  trước lớp về hành động nông nổi của mình .Tôi cũng không quên việc  nhắc đến em Vy đã biết lỗi và nhận lỗi cũng đáng được tuyên dương .
 
     Cũng nhờ hôm đến nhà em, tôi biết được nhiều hơn về gia cảnh của em. Mẹ của em đã rời xa em trong một cơn nhồi máu cơ tim lúc em đang học lớp 3, bố đi làm ăn xa, em ở nhà với bà nội và 2 em nhỏ. Ngoài những buổi học trên lớp em còn phải phụ giúp bà nội và chăm sóc hai em. Cái tuổi đang được chăm bẵm yêu thương, thì em  phải làm  những công việc của người lớn. Tôi thấy mình thật có lỗi. Để bù đắp phần nào thiếu sót của mình đối với em, hàng ngày tôi quan tâm, chia sẻ và gần gũi với em nhiều hơn. Những hôm nghỉ, tôi cùng đồng nghiệp trẻ đến  thăm gia đình em và phụ giúp em một số việc nhà . Dần dần em nhìn tôi với ánh  nhìn thiện cảm hơn,  em không còn nghịch ngợm như xưa,  học hành tiến bộ hơn và cuối năm học đó em đạt học sinh tiên tiến. Hè năm ấy, em cũng chia tay mảnh đất thân yêu để chuyển vào miền Nam ở với người bà con tiếp tục học tập. Tôi chỉ biết một số thông tin của em qua bà nội thôi.
     Thấm thoắt mà đã 16 năm. Thời gian trôi qua với bao lớp trò nhỏ, tôi cũng đã  chuyển công tác và bận rộn với cuộc sống của mình. Tuy nhiên,  hình ảnh của Công Minh vẫn đọng mãi trong tôi về một thời non nớt khi mới bước vào nghề .  Mỗi lần xử lý chuyện gì của  học sinh, tôi đều nghĩ đến Công Minh.  Chính em đã giúp tôi  trưởng thành hơn trong công tác dạy học và trở thành một người giáo viên chủ nhiệm tốt  để học sinh và phụ huynh tin yêu.
      Các bạn ạ! câu chuyện của tôi là thế đấy, 16 năm trong nghề là 16 năm chèo đò chở khách sang sông. Những vị khách của tôi là các em thơ,  ánh mắt hồn nhiên và những nụ cười đầy mơ ước. Ước mơ của các em  thành  hay bại một phần phụ thuộc rất nhiều về người lái đò hôm nay.
  Qua câu chuyện trên,  tôi muốn nhắn nhủ với các bạn rằng, các em học sinh của chúng ta như một tờ giấy trắng, chúng ta hãy đặt những nét bút đẹp nhất, đúng đắn nhất để vẽ nên những trang đời  hoàn thiện về nhân cách và trí tuệ cho các em. Để làm được điều đó, mỗi người giáo viên phải biết kiềm chế bản thân mình,  biết mình đang làm gì và phải làm như thế nào để  tạo được niềm tin cho các em. Có như vậy mới trở thành một giáo viên tốt phải không các bạn?
                                                                   
 Tôi xin chân thành cảm ơn !
 
                                                                         

Tác giả bài viết: Lê Thị Đào - GV

Nguồn tin: Trường tiểu học Thạch Môn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

TIN BÀI MỚI NHẤT

HỖ TRỢ TRỰC TUYẾN

HÌNH ẢNH NỔI BẬT

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Đang truy cậpĐang truy cập : 1


Hôm nayHôm nay : 166

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 2066

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 59876